Cửu sơn linh mộc
Có người nhìn thấy chín con rồng đang vươn mình giữa mây.
Tôi lại nhìn thấy chín ngọn núi.
Chín dáng đá dựng lên, gầy guộc mà kiêu hãnh, như được gió mưa hun đúc qua nhiều mùa. Đứng gần mới thấy từng thớ gỗ xám bạc, từng vệt dầu lặng lẽ ẩn sâu trong thân, như mạch suối ngầm dưới chân núi. Không phô trương. Không cần giải thích.
“Cửu long” nghe lớn quá, dành cho bậc đế vương.
Tôi chọn “Cửu sơn” vì núi không tranh, không nói. Núi chỉ đứng đó, lặng mà vững.
Mỗi lần nhìn khối trầm này, tôi có cảm giác như đang đứng giữa thâm sơn cùng cốc. Không tiếng xe, không ồn ào, chỉ có gió lùa qua những khe đá tưởng tượng. Hít một hơi sâu, lòng tự nhiên chậm lại.
Trầm vốn sinh từ thương tích. Núi vốn sinh từ va chạm của đất trời.
Chín đỉnh nhọn kia, nếu nhìn kỹ, không phải để đâm lên trời, mà là để giữ lấy khoảng trống ở giữa. Giữ cho mình một vùng tĩnh.
Đặt khối trầm trên kệ, không phải để khoe.
Chỉ để nhắc mình mỗi ngày:
Sống như núi, cao thấp không quan trọng, quan trọng là đứng vững.
Thưởng hương như gió, đi qua rồi, nhưng lòng người còn lại chút mát lành.
Cửu sơn linh mộc.
Một khối gỗ.
Một vùng núi nhỏ.
Một khoảng thở riêng giữa đời.
Trầm Sống Lâu - Người Vững Đạo
No comments:
Post a Comment